Địa Điểm Ăn Vặt Ngon Và Rẻ: Một cô gái hỏi: " Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông " Ông già bán dừa trả...

Địa Điểm Ăn Vặt Ngon Và Rẻ

Địa Điểm Ăn Vặt Ngon Và Rẻ: Một cô gái hỏi: &quot Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông &quot Ông già bán dừa trả...

Một cô gái hỏi: "Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?" Ông già bán dừa trả lời cô gái: "Thưa cô 10 ngàn 1 trái." Cô gái nói: "Bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ, không được tôi đi chỗ khác." Người bán dừa trả lời: "Cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả” Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng. Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng. 2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra. Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 950 ngàn, cô gái đưa 1 triệu và nói với ông chủ quán: "Khỏi thối" ------------
Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp. Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta? Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần đến chúng. Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động “kỳ quặc” đó thì ba tôi nói: "Đó chính là chân giá trị của cái gọi là từ thiện”. Cre: Sưu tầm

Địa Điểm Ăn Vặt Ngon Và Rẻ: Một cô gái hỏi: &quot Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông &quot Ông già bán dừa trả...

CR By Ánh's Dương's - [Post]

Anh Bùi: Đây là điều t đã tự nhận ra từ rất lâu 🥰 và t chưa bao giờ làm hành động Trả Giá ấy khi đi mua bất kỳ món đồ gì. Nay ta hãy cho đi, ngày sau ắt sẽ nhận lại. Cứ thế mà sống 🥰

Ngân Kim: Cứ cho đi khi có thể thôi. Cảm thấy an ủi vì không biết trả giá ((:

Lê Hiền: :) t đi chợ k biết trả giá, nên toàn bị kê lên gấp rưỡi hoặc gấp đôi :v

Ngọc Sương: Không biết trả giá nên ngta báo bao nhiêu thì mình trả bấy nhiêu thôi =))

Kully Dat: Nào đáng trả thì trả. Như t bữa đi chợ Hạnh trả giá deal xong về khoe mẹ còn chửi ngu sao m trả cao vậy cỡ nào cũng dính :))

Quản Chi: May be an image of text

Huy Hoàng: T mua hàng chả bao h mặc cả ^^ gặp mấy ng già bán hàng t thường ko bao h lấy tiền thừa

Lê Cao Trí: Cái đó tạo nên sự nỗ lực.tại sao ko tính về giá trị đem lại hỡi bạn!!.Mình vẫn tôn trọng chú bán dừa

Triệu Đức Hiệp: Nó thích thì kệ nó. Đừng dạy người có tiền cách tiêu tiền. Vậy đó !

Võ Hoàng Toàn: Mấy cái giá trị ít như trái dừa 10-15 ngàn thì t không có trả giá. Nhưng có bữa t đi với mẹ t mua cái bàn bà chủ kêu 1tr9, nếu là t đi một mình chắc chắn t chỉ trả giá tầm 100k thôi. Nhưng mẹ t trả có 1tr4 cái bà chủ kêu 1tr7. Mẹ t kêu t đi chỗ khác mua vừa ra tới ngoài đường cái bã ngoắc vô kêu rồi bán cho mẹ t với giá 1tr4 🙂

Nhận xét